T3, 07 / 2016 7:09 chiều |

Được người dân phát hiện trong tình trạng cơ thể suy kiệt và liệt nửa người, bệnh nhân “vô danh” hiện đang được điều trị tại bệnh viện Thanh Nhàn. Ngoài tình trạng bệnh nặng, vấn đề đáng lo ngại đó là mong muốn tìm được gia đình, người thân cho bệnh nhân. Gia cảnh bần hàn con dâu phải cắt từng miếng thịt thối để cứu bố Người mẹ như đứt từng khúc ruột khi sinh hai con đều bị bại não Cha bỏ đi, mẹ gánh gồng nuôi 2 con cùng mắc bệnh thiếu máu trầm trọng

Theo nguồn tin báo từ phía bệnh viện Thanh Nhàn, Hà Nội, PV Dân trí có mặt tại khoa Ngoại thần kinh (tầng 9) để gặp gỡ bệnh nhân “vô danh”. Nằm một mình tại vị trí góc phòng bệnh, người đàn ông tầm 60 tuổi có gương mặt gầy, sạm đen và hốc hác cứ “hau háu” nhìn sang giường của các bệnh nhân khác. Bị liệt nửa người nên gần như bác không thể cử động được bất cứ bộ phận nào, trừ những biểu hiện trên khuôn mặt.

Là người điều trị cho bệnh nhân “vô danh”, bác sĩ Đoàn Kim Dung – khoa Ngoại thần kinh, bệnh viện Thanh Nhàn cho hay: “Mặc dù thần kinh có vấn đề nhưng nhìn ánh mắt bác ấy, chúng tôi ai cũng hiểu bác thèm cảm giác có người thân bên cạnh để chăm sóc, động viên. Bình thường ai cũng phải có gia đình ở bên để làm chỗ dựa, đặc biệt lúc ốm đau thì càng cần những người thân yêu bên cạnh nhưng đằng này bác ấy hoàn toàn có một mình nên chúng tôi ai cũng thương và thay nhau chăm sóc”.

Tình cảnh đáng thương của bệnh nhân tên không có, bệnh thì nhiều

Được người dân phát hiện trong tình trạng suy kiệt và liệt nửa người, bệnh nhân vô danh được đưa vào viện cấp cứu khẩn cấp.

Về tình hình sức khỏe của bệnh nhân, bác sĩ Trương Trường Giang (Phó khoa Ngoại Thần kinh, bệnh viện Thanh Nhàn) cho biết: “Bệnh nhân được chuyển từ bệnh viện Xanh Pôn sang từ ngày 22/9, tuy nhiên trong hồ sơ bệnh án hoàn toàn không có thông tin cá nhân nào cả. Các bác sĩ bên đó cho hay bệnh nhân do người dân phát hiện ra trong tình trạng suy kiệt nên đưa đến viện, đó là tất cả những gì chúng tôi biết được. Trong quá trình điều trị ở viện, bệnh nhân được đưa đi chụp, chiếu và làm các xét nghiệm cần thiết để kết luận bệnh và có hướng điều trị cụ thể. Theo kết quả chúng tôi thu được đến thời điểm hiện tại, bệnh nhân được nghi ngờ bị tai biến mạch não và có tổn thương lao phổi cũ. Bệnh nhân được các bác sĩ, y tá trong toàn khoa thay nhau chăm sóc nên hiện tại đã tỉnh táo, có thể nói chuyện được nhưng cơ thể suy kiệt quá mức và liệt hoàn toàn nửa người bên trái”.

Không có người thân bên cạnh chăm sóc nên các bác sĩ và y tá trong khoa thay nhau chăm sóc bác.

Không có người thân bên cạnh chăm sóc nên các bác sĩ và y tá trong khoa thay nhau chăm sóc bác.

Theo ghi nhận của PV Dân trí và các bác sĩ trong khoa khi tiếp xúc với bệnh nhân chiều ngày 26/9, bệnh nhân cho biết mình tên là Đoàn Thế Thu, 58 tuổi, nhà ở ngã tư Phố Nối, Hưng Yên, gia đình có một vợ và hai con (một trai, một gái). Tuy nhiên khi nhắc đến gia đình, hai mắt bác trùng lại, buồn như sắp bật khóc nói: “Vợ và các con không nhận tôi đâu”, còn lí do khi được hỏi bác chỉ lắc đầu rồi cố hết sức khẽ lật đầu vào phía trong tường.

Tuy nhiên bác sĩ Trường Giang cũng cho hay: “Vì bệnh nhân có vấn đề về thần kinh nên không thể khẳng định những lời nói đó là sự thật. Còn nếu các thông tin trên là đúng thì bệnh viện rất mong muốn gia đình sớm đến để nhận và đón bác về.  Nếu không đúng, chúng tôi cũng rất hi vọng người thân của bệnh nhân sớm biết được thông tin này để đến chăm sóc bác trong viện”.

Không có người thân bên cạnh chăm sóc nên các bác sĩ và y tá trong khoa thay nhau chăm sóc bác.

Là người tiếp nhận bệnh nhân vào viện ngày 22/9, Phó trưởng khoa Thần kinh, bác sĩ Trương Trường Giang vô cùng lo lắng trước tình cảnh thân một mình của bác.

Chưa nói trước được điều gì về tình hình bệnh của bác, tuy nhiên vấn đề đáng lo ngại đó là sức khỏe quá suy kiệt cần phải có chế độ chăm sóc đặc biệt để nhanh chóng hồi phục sức khỏe cho người bệnh. Vì không có người thân, bản thân bệnh nhân không có tiền đóng vào viện phí nên mọi chi phí từ thuốc thang chữa bệnh đến sữa, bỉm thay cho bác đều do hoàn toàn kinh phí từ phía bệnh viện. Bác sĩ Đoàn Kim Dung cho biết thêm: “Bản thân các bác sĩ trong khoa ai cũng thương và dành thời gian nghỉ của mình để bên cạnh chăm sóc, nói chuyện và động viên bác. Tuy nhiên chúng tôi chỉ là những người lạ, bác ấy nhận ra điều đó nên gương mặt lúc nào cũng buồn rầu lắm. Kể cũng tội nghiệp,mong rằng vợ con của bác ấy sớm đến để bác ấy đỡ tủi”.

Không có người thân bên cạnh chăm sóc nên các bác sĩ và y tá trong khoa thay nhau chăm sóc bác.

Ngày ngày trên giường bệnh, người chồng, người cha này vẫn đang chờ vợ và các con sẽ tìm được và đến viện.

Không thể tự đi lại và vận động được, cả ngày bác chỉ nằm trên giường bệnh mà không ngừng dõi ánh mắt ra xung quanh. Giường kế bên, người con gái đang bóc quả cam cho bố, cạnh nữa có người vợ đang bón cho chồng từng thìa cháo, ở góc kia người chồng đang dỗ dành vợ uống từng chút sữa… Bất giác, đôi mắt bác đỏ hoe, miệng ú ớ muốn nói gì nhưng lại không thể. Thế mới biết dù không được bình thường nhưng bác cũng đang khao khát một mái ấm gia đình để không còn phải chịu cảnh một mình khi đang đau ốm, dặt dẹo này.

Bài viết cùng chuyên mục